"Khi đó, cuộc sống đẹp hơn/Và mặt trời rực sáng hơn ngày hôm nay…/ Tôi luôn cảm ơn đã được gặp người /Người đẹp ơi, tôi yêu người rất nhiều/Người muốn tôi phải quên đi như thế nào…"
Có rất nhiều bản dịch cho lời thơ rất đẹp của Jacques Prevert trong "Những chiếc lá chết" nhưng tôi thích bản dịch này, rất dịu dàng và quá đỗi day dứt...
Lại một "Mùa World Cup" sắp đi qua, chỉ còn 2 trận đấu nữa, một trận để an ủi cho những người đã bại trận ở trước ngưỡng cửa giấc mơ, một trận quyết chiến để giành vòng nguyệt quế… Và trong khoảng lặng để đợi đến 2 trận đấu đó, cơn đau trở lại với những người mà đội bóng yêu mến của họ đã sớm rời cuộc chơi. Nỗi đau vẹn nguyên và chao chát…
1. Mấy ngày nay tâm điểm của mọi câu chuyện xoay quanh vị huấn luyện viên trưởng đội tuyển Anh và màn thi đấu đầy thất vọng của các cầu thủ "Tam sư" dẫn đến việc họ bị Argentina lật ngược thế cờ và trao chiếc vé đến trận chung kết cho "Albiceleste". Những tưởng Tuchel là "tắc kè hoa" nhưng hóa ra thiên hạ mới xứng danh như vậy, mới hôm trước vừa tung hô khen ngợi hết lời, hôm sau đã là tội nhân thiên cổ. Khi bạn thắng, cái gì cũng đúng, mà khi bạn thua, không chỉ lỗi là do bạn mà tất cả những gì đúng trước đó cũng thành sai hết… Như lời ca bất hủ của ABBA "Người chiến thắng có tất cả/ Kẻ thua cuộc đã ngã /Thật đơn giản và rõ ràng". Tôi tin là Thomas Tuchel biết và chấp nhận những điều đó, đó là một mặt của nghề huấn luyện viên đầy khắc nghiệt. Nên thực lòng, dù có buồn vì kết quả đó của "người Đức cuối cùng" sót lại ở World Cup 2026 thì cũng chỉ thoáng qua. Đó là số phận của anh ta.
Những điều ám ảnh tôi ở trận đấu này là khi nhìn thấy cảnh Jude Bellingham lên khán đài ôm bố và khóc nức nở. Sau tất cả, Jude à, Bet88.Com Link Nhà Cái Bet88 BMXCT Uy Tín mãi là điểm tựa để bạn khóc, bạn cười, Bet88.Com Link Nhà Cái Bet88 BMXCT Uy Tín sẽ ôm bạn vào lòng nhân lên niềm hạnh phúc như ở trận đấu với Na Uy hay làm vơi nhẹ nỗi đau như hôm nay... Sau tất cả, khi bạn biết rằng "Việc phải đứng đây và nói với người hâm mộ những điều mà có lẽ họ đã phải nghe suốt nhiều năm qua thật sự rất đau lòng" thì tôi tin bạn sẽ sớm trở lại, sẽ có thể hoàn thiện được giấc mơ còn dang dở.

Chung kết vắng bóng người Đức lẫn Bayern
Điều ám ảnh nữa là khuôn mặt thất thần của Harry Kane, tưởng như khi trả lời phỏng vấn cuối trận, Kane cũng như câu nói "đau đớn và vụn vỡ" mà vụn rơi ra thành từng mảnh. Một sự tan rã cả thể chất lẫn tâm hồn. Khi những người Tây Ban Nha và Argentina vào trận chung kết, có nghĩa là không còn một người Đức nào, không còn một cầu thủ Bayern Munich nào tại sân chơi bóng đá lớn nhất hành tinh. Gương mặt Bundesliga duy nhất còn lại là Exequiel Alejandro Palacios, người đang khoác áo Bayer Leverkusen. Thật buồn cho người yêu bóng đá Đức.
Chỉ trong 2 ngày, giấc mơ cuối cùng của tôi ở World Cup này về trận chung kết có màn đối đầu của Michael Olise và Harry Kane - hai cầu thủ trong biên chế Bayern Munich lần lượt tan biến. Vì vậy, ở khoảng lặng này đây, nỗi đau mang tên tuyển Đức lại dội lại - một cơn đau cấp tính!
2. "Người chiến thắng có tất cả/ Kẻ thua cuộc đã ngã /Thật đơn giản và rõ ràng" - điều đó có luôn luôn đúng hay không? Quay ngược thời gian về trận vòng 32 đội giữa tuyển Paraguay và tuyển Đức, kế đó là tuyển Paraguay với tuyển Pháp, đã có câu hỏi đặt ra là tại sao khi Paraguay đá xấu xí bạo lực với Đức thì được ca ngợi là quả cảm, là nhiệt huyết còn khi đá với Pháp, cũng lối đá đó thì lại bị chê? Nhiều người nói bởi "lý lẽ luôn thuộc về người chiến thắng", nhưng khi yêu đến phẫu thuật không cần thuốc giảm đau bạn sẽ nghĩ khác.
Tôi sẽ chẳng bao giờ quên được hình ảnh Joshua Kimmich tìm người đá loạt sút luân lưu, khuôn mặt tội nghiệp tràn ngập sự bất lực và tuyệt vọng. Trong tình yêu, không có giới hạn của nỗi đau là có thật. Khi ta tưởng rằng, bị loại ở vòng bảng bởi Hàn Quốc đã là rất đau, 4 năm sau lại đau hơn một nấc khi để thua Nhật Bản rồi cũng bị loại ở vòng bảng. 4 năm sau nữa, ngỡ là nỗi đau khi thua Paraguay cũng thường thôi, quen rồi, không như 2 lần trước đó thì một đòn chí mạng, đánh thẳng đỉnh đầu, tối tăm mắt mũi, mãi không định thần được. Một cơn ác mộng mà luôn muốn quên đi, thậm chí, không muốn tỉnh lại để biết nó là sự thật.
Tại sao các cầu thủ Đức của tôi lại có thể từ chối sút luân lưu, đó là câu hỏi mà mãi còn làm nhức nhối tâm can những người hâm mộ tuyển Đức. Tôi không nỡ trách Leon Goretzka rồi lần lượt là Waldemar Anton, Nathaniel Brown, Malick Thiaw… Tôi chỉ day dứt cho chính họ, đặc biệt là Leon, khoảnh khắc khi anh từ chối sút luân lưu trên sân Boston ngày 29/6/2026 đó chắc chắn sẽ là ký ức tủi hổ theo Leon suốt cuộc đời. Tôi sợ phải nghĩ đến cảnh sau này con của Leon sẽ hỏi: Cha ơi, sao khi đó cha lại từ chối? Tôi tiếc cho Leon, vì đó là cơ hội duy nhất trong cuộc đời chàng trai này, đối diện với trái bóng, sút và đem về cơ hội đi tiếp cho đội tuyển quốc gia. Hoặc có thể thất bại, nhưng là sự thất bại của lòng quả cảm. Leon Goretzka đã rời khỏi sân cỏ của giải bóng đá lớn nhất hành tinh theo cái cách không thể thảm hại hơn. Tệ hơn, khi một tuyển thủ đã đại diện cho quốc gia để thi đấu, sự thảm hại và tủi hổ không còn là chuyện của một cá nhân, "Đại bàng sông Rhine" kiêu hùng vì lý do này đã bị người đời chê nhạo. Thế mạnh vốn có của Die Mannschaft là tinh thần, là bản lĩnh bỗng nhiên bị nghi ngờ. Câu "Đức mất chất" rồi làm người hâm mộ buồn tê tái!

HLV Klopp sẽ gánh vác niềm hy vọng của tuyển Đức
Nhìn lại cả chặng đường mà Die Mannschaft đi qua trên đất Bắc Mỹ, sẽ dễ dàng thấy sâu xa của những trận thua trước những đối thủ được coi là thấp hơn là bởi họ đã thua từ khi chưa đá. Khi đến với World Cup 2026, Die Mannschaft không có tâm thế của những người tin rằng mình sẽ đi đến trận cuối cùng và đăng quang. Tất cả những gì mà các cầu thủ và cả huấn luyện viên trẻ tuổi cao ngạo của họ mang đến World Cup là sự tự tôn và kiêu hãnh mà họ ngỡ là của họ, nhưng thực chất là sự kiêu hãnh vay mượn từ quá khứ. Die Mannschaft đã đến với World Cup mà không có mục đích, họ không biết họ có mặt ở đây để làm gì, không phải đua tranh, cũng chẳng phải tận hưởng hít thở bầu không khí bóng đá của một giải đấu lớn tận 4 năm mới có một lần, càng không vì sự tự hào khi khoác lên mình chiếc áo có màu cờ Tổ quốc và 4 ngôi sao trên ngực trái. Hành trang của họ đến với World Cup thiếu quá nhiều, thiếu tình yêu, thiếu nhiệt huyết, thiếu cả trách nhiệm, vậy thì không về nước sớm thì ở lại làm gì?
"Người muốn tôi phải quên đi như thế nào…?" Hãy nói cho tôi biết cách nào có thể quên? Hãy chỉ cho tôi làm sao để cơn đau này vơi đi, hay ít ra là chìm xuống khi mà tất cả đều có thể thay đổi, và Die Mannschaft đã thay đổi, đã tệ đi, đã làm cho người hâm mộ rất đỗi đau lòng. Kể cả vậy, tình yêu của người hâm mộ vẫn là bất biến. Điều đó có thể thấy qua những chiếc áo tuyển Đức ở những trận cầu không liên quan. Ở tin nhắn mà sau khi Đức bị loại tôi nhận được: "Có một sự thật rằng, Die Mannschaft có "người yêu" như chúng mình, chung thủy một lòng trong bất kể thời khắc nào, nên những lời dèm pha, chê trách hay chỉ trích Tuyển với chúng mình giờ nghe nhẹ tênh. Vì đơn giản khi đã là một tình yêu bất diệt thì sẵn lòng đón nhận tất cả…"
Tất cả những điều đó, khiến chúng tôi tin rằng, thất bại cay đắng và tủi hổ mùa Hạ này, sẽ là giới hạn cuối để Die Mannschaft đứng dậy và trở lại. Chúng ta sẽ chờ thôi, 4 năm nữa…




