Không đợi đến khi Cape Verde tạo kỳ tích vào vòng knock-out, chỉ sau khi họ cầm hòa Tây Ban Nha 0-0 ở loạt trận mở màn World Cup 2026, khắp nơi đã dậy lên một câu hỏi tưởng như rất hợp lý: nếu một quốc đảo 500.000 dân có thể làm được điều phi thường ấy, tại sao chúng ta lại không thể? Bóng đá Singapore cũng không tránh khỏi sự so sánh ấy, vì trong tương quan với các quốc gia Đông Nam Á khác, Singapore là nước giàu, từng đi đầu về việc nhập tịch cầu thủ, và cũng từng là nền bóng đá từng đứng đầu khu vực.
Nhưng khi phóng viên CNA (Kênh truyền thông châu Á –trụ sở Singapore) đặt câu hỏi này với giới chuyên môn bóng đá Singapore, câu trả lời gần như đồng thuận: đây là một phép so sánh "một trời một vực", và không công bằng cho cả hai phía. Đằng sau sự đồng thuận ấy là một bài học quan trọng: đừng vội dập khuôn mô hình thành công của người khác.
Lập luận đầu tiên bị bác bỏ là mối liên hệ giữa dân số và thành tích bóng đá. Chuyên gia bóng đá Khairul Asyraf chỉ ra rằng quy mô dân số chưa bao giờ là thước đo trực tiếp cho chất lượng bóng đá đỉnh cao. Thực tế cũng chứng minh điều đó: trong 5 quốc gia đông dân nhất thế giới, Ấn Độ và Pakistan chưa từng dự World Cup, Trung Quốc mới góp mặt đúng một lần vào năm 2002, còn Indonesia chỉ từng dự giải dưới tên gọi Đông Ấn Hà Lan năm 1938. Nếu dân số đông là điều kiện đủ để thành công, bản đồ bóng đá thế giới đã hoàn toàn khác.
Hơn một nửa đội hình Cape Verde dự World Cup 2026 đến từ cộng đồng người gốc Cape Verde tại Hà Lan, Bồ Đào Nha, Pháp, một cộng đồng hải ngoại được ước tính đông hơn cả dân số trong nước. Chuyên gia James Walton của hãng Deloitte chỉ ra khác biệt cốt lõi: với Cape Verde, vấn đề không phải là "có cầu thủ tiềm năng ngoài kia hay không", mà là "làm sao thuyết phục họ chọn đội tuyển này thay vì các lựa chọn khác".
Còn với Singapore (và nhiều quốc gia khác), câu hỏi đặt ra ngay từ đầu đã khác hẳn: liệu có tồn tại một cộng đồng cầu thủ gốc Singapore đủ lớn ở nước ngoài để mà thuyết phục hay không? Cape Verde cũng cho phép song tịch, trong khi Singapore, dù từng sử dụng cầu thủ nhập tịch, nhưng chưa từng có một cầu thủ mang gốc gác Singapore nào sinh ở nước ngoài khoác áo đội tuyển. Trường hợp của hậu vệ Perry Ng, đang chờ nhập tịch qua diện tài năng thể thao nước ngoài, có thể là lần đầu tiên.

Thành công của Cape Verde tại World Cup 2026 là cực kỳ ấn tượng nhưng để làm được như Cape Verde lại rất không đơn giản. Ảnh: Tân Hoa Xã/TTXVN
Kế đến, là động lực xã hội. Nhà báo Cape Verde, Victor Hugo Fortes, mô tả BET88 Ho Chi Minh City ông là nơi khó sống, nơi bóng đá thường là con đường thoát nghèo hiếm hoi cho một Bet88.Com Link Nhà Cái Bet88 BMXCT Uy Tín. Ngược lại, cựu cầu thủ chuyên nghiệp Emmeric Ong nhận xét rằng trẻ em Singapore lớn lên trong môi trường an toàn, được bảo bọc, không phải đối mặt với tình thế "sống còn" đủ để tôi luyện một quyết tâm cực đoan như vậy. Khi không nhìn thấy một "trần giới hạn" đủ hấp dẫn để theo đuổi, người ta cũng khó có đủ động lực để chiến đấu vì nó, đó là nhận định của chuyên gia Khairul.
Kế đến, và có lẽ quan trọng nhất mà nhiều người dễ bỏ qua khi viết về các câu chuyện cổ tích bóng đá: điểm xuất phát không hề ngang bằng như vẻ ngoài. Cape Verde không phải "lính mới" ở châu Phi: họ đã bốn lần dự Cúp bóng đá châu Phi (AFCON) kể từ 2013, vào tới vòng knock-out năm 2021 và tứ kết năm 2023. Hãy nhớ rằng có đến 9/10 đội châu Phi vượt qua vòng bảng World Cup, điều đó cho thấy chất lượng của AFCON rất cao. Ở khía cạnh này, Asian Cup với chu kỳ 4 năm/lần, thực sự khó đưa ra so sánh.
Cuối cùng, ít người biết, ngay với Cape Verde, dù chỉ có nguồn lực tối thiểu về dân số, nhưng trên những hòn đảo ở Tây Phi này, vẫn có hơn 40 học viện bóng đá được thành lập từ khoảng năm 2010 đến nay, đào tạo trẻ em trong khoảng 4-17 tuổi. Đó là cái nôi ban đầu của nhiều tuyển thủ Cape Verde tại World Cup trước khi họ sang châu Âu ở tuổi 13-15 để được học bóng đá tốt hơn. Nghĩa là cầu thủ Cape Verde phần lớn trưởng thành trong các học viện Pháp, Bồ Đào Nha rồi mới "trở về" khoác áo đội tuyển. Chỉ riêng chi tiết này, cũng đã là rào cản kỹ thuật khó vượt qua.
Tóm lại, với góc nhìn thực tế của các chuyên gia Singapore, "cổ tích Cape Verde" nhìn thì đẹp nhưng không dễ sao chép. Họ đồng thuận thêm một điều: với Singapore, giải quốc nội và hệ thống đào tạo trẻ bắt buộc phải mạnh, những lựa chọn khác đều không phải là "điều kiện sẵn có".
Với bóng đá Việt Nam, từ việc "không thể" của Singapore, liệu sẽ có lựa chọn riêng cho mình?!
