Không thể nói là không buồn, dù dự cảm là rất thật đến từ trước khi giải đấu bắt đầu, dù với lòng vẫn thường tự ru rằng, đến để xem, để chứng kiến Die Mannschaft trên sân chơi lớn 4 năm mới có một lần. Nhưng cơn đau tê dại, không thể tin là vẫn đau đến như thế. Không dám xem màn sút luân lưu, chỉ nhìn sắc mặt con gái, cho đến khi nó hét lên "Neuer đẩy được rồi mẹ ơi! Cơ hội còn nguyên…"
Cú sút penalty duy nhất xem đó là của Tah, trái bóng bay lên, găm thẳng vào trái tim già nua. Sụp đổ và tan vỡ.
Run lạnh nỗi buồn trong chiều Boston vừa cạn nắng
Có một phần trái tim ở lại/Đau từng bước chân xa/Cánh cửa xưa đã khép… Câu thơ ấy chợt vang lên trong tâm trí khi rời những bước chân nặng nề buồn bã ra khỏi Sân vận động Boston, những cổ động viên Đức lặng lẽ trôi đi trong tiếng hô rền vang "si se puede" của những người Paraguay.
"Si se puede"- dịch nghĩa ra là "Điều đó là khả thi" hoặc "Bạn làm được…"- một cụm từ tiếng Tây Ban Nha đầy sức mạnh, mang ý nghĩa khích lệ và tiếp thêm động lực, nó thể hiện sự kiên cường, tinh thần quyết tâm và niềm tin rằng mục tiêu hoàn toàn có thể đạt được, được dùng chung cho tất cả các nước Nam Mỹ. Những điều này tôi được biết khi hỏi một cổ động viên Ecuador trên sân trong trận cuối vòng bảng. Và thêm một lần nữa được nghe ở tại trận đấu này, với Paraguay!
"Si se puede"- Họ đã làm được, còn các cầu thủ Đức của tôi thì không! Vì vậy, dẫu biết rằng sau thất bại chúng ta sẽ lại đứng lên, dẫu biết rằng cánh cửa này khép lại là để một cánh cửa khác mở ra thì cũng không ngăn được giọt lệ chầm chậm ứa ra, chảy dài trên khuôn mặt lấm lem vẫn còn nguyên vết sáp vẽ cờ Đức.
Ra đến ngoài sân, đột nhiên quá nhiều gió, những đợt gió ào ạt cuối chiều cuốn đi cái nắng gắt gao và mang theo cái lạnh từ Đại Tây Dương ập vào bóng đêm mênh mang thẳm tối. Thời tiết Boston thật lạ, mới vừa nắng như đổ lửa, sân vận động như một chảo rang khổng lồ nóng rát bỏng, thoáng chốc đã chìm vào đêm, không có bóng hoàng hôn hay ráng chiều như vẫn thấy. Hoặc là trái tim nặng trĩu đau buồn của tôi đã "mù lòa" không nhìn thấy cảnh tượng đó, chỉ thấy lạnh.
Về đến nhà tra cứu, tôi mới biết vì sao lại lạnh vậy. Boston nằm sát Đại Tây Dương, ôm trọn vị trí Vịnh Boston (một phần của Vịnh Massachusetts thuộc Đại Tây Dương) có "đặc sản gió biển" vào cuối buổi chiều. Do ảnh hưởng dòng hải lưu lạnh Labrador chảy từ vùng Bắc Cực xuống phía Nam liên tục mang nước băng giá đi qua vùng bờ biển New England, nên gió biển thổi từ đại dương vào mang theo cái lạnh cắt da, kéo nhiệt độ xuống 9-10 độ chỉ trong thời gian ngắn.

Tạm biệt tượng đài Neuer...
Đó là về cơ học, về vật lý, còn với tôi, cái lạnh khi đó chắc không chỉ là 9-10 độ giảm xuống mà nhiều hơn thế, gió lạnh hòa với cái lạnh từ trong lòng ngấm ra... Buốt giá giữa Mùa Hạ đó là cảm nhận của tôi!
Mộng dù tan vỡ, tình là thiên thu…
Sau mỗi trận tuyển Đức bị thua, tôi thường sợ nhất là lên mạng xã hội. Trăm người vạn ý, quá nhiều phân tích, quá nhiều chê trách, quá nhiều giận dữ, nhưng dù ở sắc thái ái, ố, nộ nào thì những dòng trạng thái đó đều chở nặng nỗi buồn, nỗi thất vọng. Và buồn nhất là của những "đồng fan" - như tôi vẫn gọi không xuất hiện, tôi biết là họ đang đau đớn như tôi, hơn tôi và chọn chìm vào nỗi đau đó, câm lặng…
Tuyển Đức từ lâu luôn được tôi gọi là "đứa con của Gấu Mẹ", tôi yêu đội bóng đó đơn giản như tình yêu Bet88.Com Link Nhà Cái Bet88 BMXCT Uy Tín. Từ cái thời xa xưa với Franz Beckenbauer, Karl Rummenigge, Gerd Muller..., mà tôi gọi là ông, đến các anh Rudy Voller, Lothar Matthaus, Jurgen Klinsmann, đến các đồng trang lứa Michael Ballack, Oliver Kahn..., rồi lũ em Lucas Podolski, Bastian Schweinsteiger, Phillip Lahm, Miroslav Klose..., và giờ là lứa con cháu Thomas Muller, Toni Kross, Mats Hummels, Mesut Ozil, Manuel Neuer. Đó là những thế hệ trong một Bet88.Com Link Nhà Cái Bet88 BMXCT Uy Tín, không có đúng sai, không có hay dở, không có bài vở..., càng không có thắng yêu mà thua thì giận dữ hay bỏ lơ.
Không chỉ tôi, các fan tuyển Đức đều yêu Die Mannschaft như vậy. Điểm chung của chúng tôi giống như những lời thơ của Lecmontop: "Không, tôi nào nữa yêu em/Mộng xưa đau đớn, cuồng điên qua rồi/Nhưng nơi sâu kín lòng tôi/Hình em vẫn sống tuy vời vợi xa". Chúng tôi không yêu một cá nhân, mà yêu một đội bóng, yêu màu áo tuyển Đức, để cứ 2 năm 1 lần, mùa EURO nối mùa World Cup mong nhớ, chờ đợi và náo nức như đến hẹn với người tình. Cho dù, gặp gỡ thì ngắn ngủi, niềm vui có được cũng vô cùng ít ỏi, còn nỗi buồn thì trải dài, qua hết thanh xuân.
"Tôi yêu Die Mannschaft từ World Cup 1990. Ngày ấy tôi mới 10 tuổi. Quê nghèo chưa có tivi, mỗi lần World Cup diễn ra, tôi lại theo cha đi bộ gần 10km sang nhà người quen để xem bóng đá. Đó là những đêm hè không thể nào quên. Con đường làng tối mịt dưới ánh trăng, tiếng dế kêu ven bờ ruộng, và bàn tay cha nắm lấy tay tôi. Sau tất cả, tôi nhận ra rằng: Tôi yêu Die Mannschaft không chỉ vì bóng đá. Tôi yêu họ vì họ là một phần ký ức đẹp nhất của cuộc đời mình". Đó là một chia sẻ của một người hâm mộ tuyển Đức mà tôi đọc được trên trang của Hội Cổ động viên Bóng đá Đức. Lời chia sẻ như nói hộ nỗi lòng bao người - một tình yêu gắn liền với ký ức, vì vậy nó sẽ mãi ở đó và nối dài. Dẫu giấc mộng đón ngôi sao thứ 5 lại thêm một lần dang dở, nhưng "mộng dù tan vỡ, tình là thiên thu!".
Vĩ thanh cho Neuer
Ngọn cỏ mềm ơi, có nhớ Úa vàng một nhánh, để làm tin...
Những vần thơ trên là ở bài thơ: "Ngọn cỏ mềm nhớ dấu chân xưa" tôi viết tặng Thomas Muller ngày cậu ta rời sân Allianz, nhưng thực ra là dành cho tất cả lứa cầu thủ vàng đó. Những đứa trẻ mà tôi đã đồng hành suốt cả sự nghiệp bóng đá của chúng, nhìn chúng lớn lên, trưởng thành mỗi ngày, tỏa sáng hoặc đen đủi lụi tàn, già đi, rồi rời xa sân cỏ.

Tạm biệt thương hiệu “tiền vệ Neuer”...
Giờ đây, đến lượt Neuer - người cuối cùng của những nhà vô địch trên sân Maracana, Rio de Janeiro 12 năm trước, rời khỏi sân cỏ quốc tế, khép lại một chương đầy rực rỡ và cũng không ít bi thảm. Sau cú bắt penalty cuối cùng đó, thủ môn kỳ cựu của Die Mannschaft nhìn lên khán đài, giã biệt người hâm mộ. Ôi, tôi sẽ mãi mãi chẳng thể quên được khóe mắt hoe đỏ ngấn lệ đó, nó nhắc lại ánh mắt của Thomas Muller, trên sân vận động MHPArena (Stuttgart, Đức) 2 năm về trước, ngày 5/7/2024.
Không phải là tất cả, nhưng Neuer là lý do chính để tôi đến với giải đấu lần này, để tôi hy vọng, để tôi hoài nuối và để tôi đau đớn. Tôi đã cố tình chọn chỗ nhìn thẳng ra gôn phía sân nhà, để được ngắm nhìn thấy thủ thành đó rõ hơn, ít nhất là một hiệp và lúc luyện tập trước giờ đấu. Kể ra thì cũng bi hài, nhưng ở những lần luyện tập đó, thì lần nào tôi cũng trực khóc. Bởi tôi biết rằng, hình ảnh "người thủ môn quét" có khuôn mặt hiền lành đến hơi ngố ấy, rồi tới đây sẽ không bao giờ còn xuất hiện lại nữa, tôi sẽ không còn được thấy nữa.
Khi Neuer nhận lời quay lại tuyển, tôi đã lo ngại ghê gớm, tôi sợ sự nghiệt ngã của truyền thông, của các chuyên gia. Điều lo ngại đã đến, dọc chiều dài giải đấu, cứ sau mỗi trận là người ta mổ xẻ từng pha bắt bóng, từng bàn thua, nhất là sau trận đấu với Ecuador. Dẫu ai cũng biết rằng, chẳng có gì đảm bảo là những thủ môn dự bị còn lại sẽ bắt tốt hơn Neuer, nhưng khi thua thì phải có một người để đổ lỗi, và tôi đau đớn thay cho thủ thành yêu quý của mình, đau đớn và bất lực!
Người ta chỉ trích cả việc Neuer quay lại, mà quên rằng, vốn dĩ Neuer không hề có ý định rời tuyển. Quyết định đưa ra sau khi EURO kết thúc đủ lâu, nguyên nhân dù chẳng công bố rõ ràng, nhưng ai cũng hiểu, Neuer chấp nhận lui về hậu trường để nhường cơ hội cho Ter Stegen. Đen đủi cho thủ thành số 2 này lại chấn thương đúng vào lúc mà cơ hội bao năm mong chờ đến. Manuel quay lại khi Die Mannschaft cần!
Cú cản bóng cuối cùng trên chấm penalty đã khẳng định rằng, Neuer mãi mãi là người gác đền vĩ đại của tuyển Đức! Một huyền thoại tuyệt đối.
Manuel ơi, cảm ơn vì sự dũng cảm và sự cống hiến! Cảm ơn vì đã ở đó, trên sân cỏ, trấn giữ khung thành, cảm ơn vì đã đồng hành cùng Die Mannschaft và cảm ơn bởi đã cho những người hâm mộ được sống lại những thời gian tươi đẹp với hình ảnh làm nên thương hiệu Neuer - một mình đứng giữa sân, lững lững tự tin và kiêu hãnh.




