【BET88】 Link vào BET88 Đăng Ký & Đăng Nhập

Link BET88 Đăng Ký & Đăng Nhập

WORLD CUP 2026

Thư nước Mỹ: Một chuyến xe bus mùa World Cup

01/07/2026 18:04 GMT+7

Những ngày này trên đất Mỹ rộng lớn, những chuyến xe bus đường dài dường như nặng hơn, bởi trên đó không chỉ đang di chuyển là những cổ động viên các đội thắng trận và thua trận, là những nhà báo như chúng tôi, mà còn đủ mọi tâm trạng khác nhau.

Xong hết các công việc liên quan đến trận đấu của Brazil và Nhật Bản ở Houston, tôi và đồng nghiệp Trung Nghĩa mới sang tác nghiệp được một người quen chở đến bến xe để lên xe bus đi Dallas cách đó gần 400km cho trận Bờ Biển Ngà-Na Uy. Đấy là một chuyến xe chạy tối, và khi đến Dallas sẽ là nửa đêm, một hành trình được tính toán để ngồi trên xe vừa có thể ngủ được và làm việc được, để rồi đến nơi là nghỉ ngơi để hôm sau ra sân thật sớm. Những chuyến đi kiểu này trong các hành trình World Cup và EURO với tôi đã thành quen. Có những chuyến đi ngồi tàu hỏa hàng nghìn km và vẫn làm việc, có những chuyến bay liên tục trong mấy ngày, và giờ đây là những chuyến xe hàng trăm km, lúc từ sáng sớm đến chiều, lúc lại từ tối cho đến đêm như chuyến xe nối giữa 2 thành phố lớn nhất Texas này… tất cả đã trở thành một phần của công việc và di chuyển không ngưng nghỉ của cánh phóng viên chúng tôi những tháng cao điểm thế này. Và có thể sẽ còn nhiều chuyến thế này nữa.

Khi tôi lên xe ở Houston, trời đã vẫn còn sáng. Cô lái xe bước lên, người mà lúc đầu tôi tưởng chỉ là soát vé, dõng dạc thông báo chuyến đi sẽ kéo dài 4 tiếng rưỡi, sẽ dừng nghỉ ở một trạm trong 25 phút khi đã đi được 2 tiếng, tuyệt đối không được mang Bet88013 nhà cái uy tín, phải dùng tai nghe điện thoại vì không ai muốn nghe chuyện riêng của bạn, không được hút thuốc lá hay bất cứ thứ gì khác trên xe, kể cả trong toilet và nếu có hút thì kiểu gì cô cũng biết, cô sẽ tấp xe vào đâu đó và gọi cảnh sát. Đáp lại lời của cô là tiếng im lặng phăng phắc của tất cả các hành khách, ngoan không khác gì học sinh mẫu giáo trước cô giáo nghiêm khắc.

Thư nước Mỹ: Một chuyến xe bus mùa World Cup - Ảnh 1.

Những chuyến đi dài như thế này đã nằm trong thói quen di chuyển của nhà báo Anh Ngọc

Thế rồi xe đi, chúng tôi nhìn nhau. Đúng là một chuyến xe mùa World Cup. Xe có 2 phóng viên Việt Nam chúng tôi, một vài phóng viên các nước Nam Mỹ, 4-5 cổ động viên Nhật Bản, vài cổ động viên Brazil, người đi tác nghiệp trận đấu, người thì đi xem trận đấu, dăm người từ Houston về nhà ở Dallas…

… Tôi mang máy tính ra làm việc và rồi ngủ quên lúc nào không biết, tay vẫn để trên bàn phím và không cưỡng được cơn mệt mỏi của một ngày vất vả làm việc ở Houston. Cái bánh mì kiểu Việt Nam người quen cho vẫn dắt ở ghế, chưa kịp ăn. Tôi tỉnh dậy khi xe dừng ở Buffalo, cách Houston 2 tiếng chạy xe. Mọi người xuống xe mua đồ ăn, tôi thì tranh thủ gặm bánh mì, các cổ động viên Nhật Bản mua thuốc hút, 2 bố con người Brazil ngồi phía trên tôi mua một gói bim bim để ăn. Tất cả chỉ có 25 phút cho mọi việc. Thế rồi xe chạy trở lại. Cô lái xe nhìn cương nghị và nói câu nào ra câu đó lại bắt đầu làm việc. Con đường phía trước vẫn hun hút và loang loáng ánh đèn. Người Mỹ dường như rất thích lái xe đêm.

Chiếc xe vẫn lầm lũi đi trong đêm. Texas rộng quá, một người lái xe Uber ở Houston từng bảo tôi rằng, nơi này lái xe suốt 10 tiếng, hành khách tỉnh dậy thấy mình vẫn chưa ra khỏi tiểu bang. Dallas cũng đã gần lắm rồi, vì đã sắp nửa đêm, tôi cũng đã viết gần xong bài trên cái ghế chật chội mà mặt bàn để máy tính chính là hai cái đùi mình, trong khi anh hành khách to béo ngồi bên đã ngủ ngon lành tự bao giờ. Hầu hết các hành khách khác đã ngủ cả, trừ một cô gái vẫn tâm sự với ai đó qua điện thoại, giọng thầm thì.

Sao Kim đồng hành một lúc ở bên trái cửa sổ lúc gần lúc xa rồi biến mất trong màn đêm, và sau đó là trăng tròn vành vạnh theo xe chúng tôi đi… 

  

A.N

Cùng chuyên mục

Có thể bạn quan tâm

Đọc thêm