Ở thành phố của Con đường tự do dài khoảng 4km kết nối những di tích gắn liền với chiến tranh Cách mạng ở Mỹ, của Trang Bet88 Chính thức #1 2026 +88k Harvard, của Học viện kỹ thuật Massachusetts (MIT), của ban nhạc Aerosmith và những không gian xanh đẹp bậc nhất của bang Massachusetts, bóng đá dường như đã một lần nữa phát hiện ra Boston và Boston bắt đầu yêu lại trái bóng tròn.
Khi World Cup đến Mỹ lần đầu tiên vào năm 1994, Boston đăng cai 6 trận đấu, trong đó có một trận tứ kết và đem lại lợi nhuận khoảng 70 triệu USD cho vùng đất này. Những ai yêu bóng đá và nhớ kĩ những địa điểm gắn liền với các trận đấu có lẽ sẽ không quên được rằng, bi kịch của Diego Maradona tại World Cup 1994 xảy ra ở đây, khi anh đá 2 trận cuối cùng trong sự nghiệp đội tuyển Argentina của mình. Cả 2 đều là chiến thắng, thắng Hy Lạp 4-0 bằng 1 bàn thắng để đời, và thắng Nigeria 2-0, nhưng ngay sau đó bị phát hiện dùng doping. Nhưng sau đó, bóng đá vẫn không thể phát triển hơn nữa trên mảnh đất này, kể cả khi đội bóng New England Revolution chơi không tồi ở Giải nhà nghề Mỹ (MLS).
Ở World Cup này, Boston, một thành phố đẹp đẽ với những công trình kiến trúc cổ, với không khí đậm chất nghệ thuật ở những nhà hát trung tâm, với vai trò quan trọng của nó trong việc làm bùng nổ cuộc chiến tranh giành độc lập của Mỹ, nhận ra thêm một điều nữa, bóng đá chính là điều giúp họ được biết đến nhiều hơn trên thế giới. Trang web realtor.com đã xếp Boston đứng đầu trong số các thành phố thân thiện nhất với các cổ động viên World Cup khi trái bóng lăn ở đây, với 7 trận đấu ở đây, trong đó có một trận tứ kết.
Những cổ động viên Scotland là những người đầu tiên phát hiện ra Boston tuyệt vời thế nào khi họ được đón tiếp cho trận đấu với Haiti. Người Boston cũng không phàn nàn gì khi các cổ động viên Scotland chụp một cái cọc giao thông hình nón lên đầu bức tượng Paul Revere, một trong những nhà cách mạng đầu tiên trong cuộc chiến tranh giành độc lập. Nữ thị trưởng Boston Michelle Wu thì xúc tiến thiết lập một mối quan hệ thân thiện với Glasgow, thành phố lớn nhất của Scotland.

Các cổ động viên Scotland đang diễu hành ở Boston
Sự đón tiếp tương tự cũng được dành cho các cổ động viên Pháp và đặc biệt là Na Uy, những người đang gây sốt với điệu chèo thuyền Viking. Hôm tôi tới đây cho trận đấu giữa Na Uy và Pháp, một bầu không khí náo nhiệt đang diễn ra ở trung tâm của thành phố sau khi trận đấu kết thúc. Họ hát, họ uống, họ nhảy múa và giao lưu thân thiện với nhau, chụp ảnh cùng nhau. Cảnh sát có mặt ở mọi nơi để giữ cho những cuộc vui không đi quá xa. Nhưng bầu không khí thực sự vui vẻ, như thể ai cũng là những người chiến thắng.
Nhà báo Lance Reynolds, trong một bài viết trên nhật báo địa phương Boston Herald, khẳng định rằng Boston không chỉ được lợi về kinh tế từ World Cup, với việc sử dụng 7 nghìn nhân công cho công tác tổ chức World Cup và thu nhập 1 tỉ USD từ giải đấu, mà còn về bóng đá: "Tôi luôn nhắc nhở các fan bóng bầu dục rằng, World Cup còn lớn hơn cả giải Super Bowl của bóng bầu dục Mỹ. Xem trực tiếp các trận đấu World Cup còn điên rồ hơn cả xem bóng bầu dục. Bóng chết rất ít, và khi 1 bàn thắng được ghi, tất cả các khán đài như lên cơn sốt". Ông mong đợi kể cả khi World Cup qua đi, bóng đá vẫn sẽ giữ một vị trí trung tâm ở Boston nói riêng và nước Mỹ nói chung.
Những ngày này, Boston đang chuẩn bị cho dịp kỷ niệm 250 năm ngày ra đời bản Tuyên ngôn độc lập Mỹ. Thành phố này chính là nơi đã nổ ra những sự kiện đầu tiên dẫn đến việc các thuộc địa của thực dân Anh làm cách mạng. Lượng du khách lớn nhất thăm viếng các di tích liên quan đến cuộc cách mạng chính là các fan bóng đá mùa World Cup. Chắc chắn họ cũng sẽ yêu Boston, như nơi này đang yêu họ và yêu bóng đá trở lại.
A.N




