Chính xác là Nhật Bản đang sở hữu những yếu tố có thể đánh bại đội bóng của HLV Ancelotti như kỉ luật, tổ chức tốt và chơi khoa học.
Tuy nhiên, bất chấp việc truyền thông xứ sở Samba đánh giá cao đại diện châu Á, lịch sử cho thấy Brazil chỉ bị loại bởi các đội bóng châu Âu kể từ World Cup 2006. Có một công thức chung để đánh bại đội bóng áo vàng xanh tại các vòng đấu loại trực tiếp bao gồm kỉ luật khối đội hình, chia cắt tuyến tiền vệ, trừng phạt bằng các tình huống phản công trạng thái tốc độ cao hoặc phá vỡ tâm lý của họ.
Năm 2010, Brazil đã sớm dẫn trước Hà Lan ở tứ kết nhờ sự ngẫu hứng của Robinho nhưng sang hiệp 2, lối chơi pressing tầm cao, tranh chấp rát của Bert van Marwijk đã phá hủy hoàn toàn đội bóng của Carlos Dunga.
4 năm sau, Felipe Scolari trở lại nhưng không thể cứu vãn được thất bại kinh hoàng nhất trong lịch sử của đội bóng xứ sở Samba, họ để thua Đức đang ở đỉnh cao của tính tổ chức, khoa học dữ liệu và kỉ luật hệ thống đạt đến độ chín. Kể cả Neymar có thể ra sân ở trận đấu đó, Đức vẫn có thể cuốn phăng mọi vũ điệu ngẫu hứng cá nhân của đội chủ nhà ở Belo Horizonte.
World Cup 2018, Bỉ đánh bại đội bóng xứ sở Samba trong chiến thắng mang đậm dấu ấn chiến thuật của HLV Roberto Martinez. Bỉ không dựa vào sự tỏa sáng cá nhân mà dùng sơ đồ không tiền đạo cắm thực thụ, khi Romelu Lukaku dạt biên để kết hợp cùng Kevin De Bruyne và Eden Hazard.
Sự dịch chuyển khối đội hình hiệu quả này giúp Bỉ giành chiến thắng chỉ sau 31 phút thi đấu. Tại Qatar 4 năm sau, Croatia không có những ngôi sao tấn công bùng nổ nhưng với bộ ba Modric-Kovacic-Brozovic chơi cực kì kỉ luật. Họ hạ nhiệt những cái tôi nôn nóng của Tite một cách điềm tĩnh và trừng phạt đối thủ bằng một pha phản công mẫu mực trong hiệp phụ.

Nhật Bản rất khó để có thể tạo ra bất ngờ trước Brazil. Ảnh AFP
Nếu không phải bởi những yếu tố trên, để vượt qua được đội 5 lần vô địch thế giới, chắc chắn phải là dựa vào sự tỏa sáng của các ngôi sao. Năm 2006, Brazil của những vũ công xuất sắc nhất thế giới như Ronaldo, Ronaldinho, Kaka đã chịu khuất phục trước sự bùng nổ thiên tài của Zinedine Zidane. Trận đấu được giới chuyên môn gọi là màn độc tấu bậc thầy của Zizou, đã khiến đội của Alberto Parreira không thể cựa quậy một phút nào.
Hiện tại, HLV Hajime Moriyasu đã tạo ra một tập thể có sự gắn kết cao, khả năng tổ chức đội hình tốt khi không có bóng. Nhật Bản tại Bắc Mỹ là đội bóng hoàn toàn không dựa vào sự tỏa sáng của những ngôi sao.
Họ luôn chơi áp sát quyết liệt, di chuyển với cường độ cao, phản công chớp nhoáng và duy trì được nhịp độ chơi bóng như vậy trong suốt 90 phút. Một trong những đặc điểm nổi trội khác của đội bóng áo xanh chính là khả năng điều chỉnh được lối chơi trước các thế trận khác nhau.
4 năm trước, họ đánh bại Đức mà chỉ kiểm soát 26% thời lượng bóng và hạ gục Tây Ban Nha với tỉ lệ không tưởng là 17,7%. Điều đó cho thấy độ lì về bản lĩnh và khả năng chịu sức ép liên tục nhưng vẫn có thể đưa ra những quyết định chính xác nhất.
Sự bùng nổ của Nhật Bản ở World Cup 2026 thường được dồn nén và kích hoạt vào những thời điểm nhạy cảm nhất của trận đấu, bởi sự nhuần nhuyễn của cả một hệ thống. Nhưng xét về tính hệ thống, đội của Ancelotti được tổ chức ở trình độ cao hơn, rất khó để đối thủ tạo bất ngờ vì đã siết chặt được kỉ luật, đạt được sự cân bằng, luôn tối ưu hóa kết quả. Và Ancelotti là một chuyên gia của những trận đấu loại trực tiếp.
Mặt khác, sự thiếu vắng một siêu sao đẳng cấp thế giới, biết định đoạt trận đấu bằng một khoảnh khắc thiên tài là điểm yếu chí mạng của họ khi đặt cạnh Brazil. Rất khó để tin, mặt trời có thể mọc ở sân NRG vào ngày 30/6 tới.




