Chiếc cúp Champions League ở lại Paris. Luis Enrique vẽ nên kiệt tác bằng những kỹ thuật tiên tiến nhất, khi PSG vượt qua Arsenal để ngự trị trên ngai vàng bóng đá châu Âu.
Ngay cả trong giấc mơ điên rồ nhất của Al-Khelaifi, người ngồi bên cạnh Aleksander Ceferin - chủ tịch UEFA, và cách đó không xa là Florentino Perez, ông cũng không thể tưởng tượng nổi bản hợp đồng Luis Enrique đã đưa PSG lên tầm cao mới.
Vua Louis mới của Paris
Trong lịch sử nước Pháp từng có một vị vua mang tên Louis II, người được nhớ đến nhiều hơn bởi biệt danh "Người nói lắp" (Le Bègue) thay vì những chiến công hiển hách. Hơn 1.000 năm sau, nước Pháp lại có một Louis II khác. Không trị vì từ cung điện, không đội vương miện, nhưng quyền lực và tầm ảnh hưởng của ông đối với bóng đá Pháp còn lớn hơn bất kỳ ai trong lịch sử PSG.
Luis Enrique không chỉ giúp PSG vô địch Champions League, mà còn thay đổi lịch sử CLB, thay đổi vị thế của bóng đá Pháp. Chiếc cúp tai voi thứ 2 liên tiếp của PSG vượt qua ý nghĩa của một danh hiệu, mà khẳng định giá trị cuộc cách mạng mà "Vua" Enrique thực hiện.
Suốt hơn 1 thập kỷ dưới quyền sở hữu của Qatar, PSG tốn hàng tỷ euro để theo đuổi Champions League, với những ngôi sao Zlatan Ibrahimovic, Neymar, Lionel Messi hay Kylian Mbappe. Nhưng chiếc cúp vẫn luôn lẩn tránh.
Rồi Luis Enrique xuất hiện. Lời mời từ PSG khi ấy là một canh bạc lớn - với cả ông và CLB. Đội bóng thủ đô nước Pháp từ lâu nổi tiếng như "cỗ máy nghiền các HLV". Nhưng chấp nhận rủi ro luôn là một phần bản chất của Luis Enrique - một "tay lướt sóng" của bóng đá. Một đội bóng mới nhanh chóng hình thành, không còn những siêu sao mà tất cả vì tập thể.
Khi Mbappe rời Paris để gia nhập Real Madrid, phần lớn thế giới cho rằng PSG sẽ suy yếu. Thay vào đó, họ trở nên mạnh hơn. Sự ra đi của Mbappe là biểu tượng cho cuộc chuyển đổi, cho quá trình tái thiết theo con đường hoàn toàn khác với triết lý trước khi Luis Enrique đến. Bóng đá đã tưởng thưởng cho lựa chọn ấy, ngay cả trong "vòng quay roulette Nga" mang tên loạt sút luân lưu.
PSG của Luis Enrique không còn vận hành quanh một cá nhân, mà cả tập thể không ngừng dồn ép đối thủ đến nghẹt thở. Mọi người đều chạy, cùng phòng ngự. Tất cả đều phục vụ hệ thống mà Enrique yêu cầu. Vitinha được trao cây đũa chỉ huy. Ousmane Dembele mang vẻ đẹp của nghệ sĩ nhưng cũng sẵn sàng trở thành chiến binh. Kvaratskhelia đầy ngẫu hứng, chiến đấu khi bắp chân đầy máu. Mọi ngôi sao đều hạ thấp cái tôi.

Luis Enrique thay đổi lịch sử PSG và bóng đá Pháp
Tập thể vĩ đại
Đó là chiến thắng của một ý tưởng. Bóng đá luôn yêu những ý tưởng chiến thắng. Vinh quang lần này của PSG càng thêm ý nghĩa, xét theo lịch sử. Trong kỷ nguyên Champions League, chỉ có Real Madrid của Zinedine Zidane bảo vệ thành công chức vô địch (3 lần liên tiếp). Barcelona của Messi không làm được. Bayern Munich và Man City của Pep Guardiola cũng không. Nhưng PSG của Luis Enrique đã làm được. Đó không còn là thành công nhất thời, mà là sự khẳng định của một triều đại. "Lần đầu tiên đã là lịch sử, lần thứ 2 sẽ còn vĩ đại hơn nữa", Enrique tự hào.
Người ta từng xem nhẹ Ligue 1, cho rằng các CLB Pháp là nơi cung cấp tài năng cho Premier League hay La Liga. Nhưng 2 chức vô địch Champions League liên tiếp đã thay đổi hoàn toàn nhận thức ấy. Lần đầu tiên trong nhiều thập kỷ, bóng đá Pháp không còn đứng bên lề cuộc chơi quyền lực của châu Âu. Người đứng sau cuộc lột xác là Luis Enrique.
Với Luis Enrique, giai đoạn huy hoàng tại Paris còn mang ý nghĩa của cuộc hồi sinh cá nhân, cả trong cuộc sống lẫn sự nghiệp. Sau bi kịch mất cô con gái Xana, ông trở lại dẫn Tây Ban Nha nhưng thất bại tại World Cup Qatar 2022, khi bị Maroc loại ở vòng 1/8 trên chấm luân lưu. Đó là thất bại nặng nề, đi kèm nhiều quyết định gây tranh cãi và không dễ gì vượt qua.
Nhiều HLV sẽ gục ngã sau những cú đánh như thế. Luis Enrique thì không. Ông đến Paris không phải để thích nghi với PSG. Ngược lại, ông bắt giới chủ Qatar và CLB phải thích nghi với phong cách của mình. Trận chung kết với Arsenal cũng phản ánh điều đó. Đội bóng của Mikel Arteta phòng ngự gần như không có kẽ hở. Nhưng PSG vẫn biết cách chiến thắng.
Hai lần liên tiếp mang cúp Champions League về Paris là một thực tế đau đớn với Mbappe, đồng thời cũng là bài học cho tất cả, kể cả Real Madrid. Chủ tịch Florentino Perez đã chứng kiến chiến thắng của PSG từ khán đài Puskas Arena.
Vua Louis II của Pháp hầu như không để lại dấu ấn đáng kể. Nhưng tầm vóc của Luis Enrique trong bóng đá Pháp thì hoàn toàn ngược lại - đồ sộ và mang tính lịch sử.
