Một tiêm kích F-35 của Mỹ. Ảnh tư liệu: Yonhap/TTXVN
Như vậy, 2 phi công của chiếc F-15E gặp nạn đều đã được đưa ra khỏi khu vực nguy hiểm, khép lại một chiến dịch tìm kiếm - cứu nạn căng thẳng diễn ra ngay giữa lãnh thổ đối phương.
Vụ chiến đấu cơ Mỹ bị bắn hạ trên lãnh thổ Iran hôm 3/4 và chiến dịch tìm kiểm và giải cứu phi công Mỹ đã thu hút sự chú ý đặc biệt của dư luận.
Không quân Mỹ từ lâu đã phát triển một hệ thống cứu nạn - cứu hộ chiến đấu (CSAR) tinh vi, được kích hoạt ngay khi một phi công buộc phải nhảy dù. Mô hình này có sự tương đồng nhất định với Đơn vị 669 của Không quân Israel, nhưng được đầu tư quy mô lớn hơn rất nhiều với các phương tiện và công nghệ chuyên biệt.
Lực lượng chủ lực trong các nhiệm vụ này là Pararescue (PJ) - đơn vị tinh nhuệ có nhiệm vụ định vị, tiếp cận và đưa các phi công bị bắn hạ trở về an toàn. Họ thường sử dụng trực thăng HH-60W, còn gọi là Whiskey - phiên bản Black Hawk được cải tiến để thực hiện nhiệm vụ giải cứu trong điều kiện hỏa lực dày đặc.
Không giống như nhiều quốc gia khác tận dụng các nền tảng trực thăng đa dụng, Mỹ đã đầu tư hàng tỷ USD để phát triển riêng các dòng máy bay phục vụ nhiệm vụ CSAR. HH-60W được trang bị thùng nhiên liệu lớn, khả năng tiếp nhiên liệu trên không, hệ thống phòng thủ tên lửa, cảm biến hồng ngoại (FLIR) và súng máy hai nòng tạo “bức tường lửa” bảo vệ khi đội cứu hộ đổ bộ xuống khu vực nguy hiểm.
Ngay khi thoát bật dù khỏi máy bay, phi công Mỹ sẽ kích hoạt một thiết bị định vị - liên lạc do Boeing phát triển. Thiết bị này tích hợp GPS, khả năng gửi tin nhắn mã hóa và liên lạc qua vệ tinh. Nhờ công nghệ nhảy tần và mã hóa tiên tiến, tín hiệu của phi công gần như không thể bị đối phương phát hiện, trong khi lực lượng cứu hộ có thể xác định vị trí chính xác đến từng mét.
Bên cạnh đó, mỗi ghế phóng đều đi kèm một bộ sinh tồn được thiết kế để giúp phi công duy trì sự sống ít nhất 72 giờ trong điều kiện khắc nghiệt. Bộ kit bao gồm túi sơ cứu, túi chống nước, viên lọc nước, thanh Bet88 free 100 tỷ lệ trả thưởng cực hấp dẫn giàu calo, cùng các công cụ phát tín hiệu như gương phản chiếu, pháo sáng nhỏ và đèn hồng ngoại chỉ hiển thị với thiết bị nhìn đêm.
Đáng chú ý, bộ sinh tồn còn có chăn giữ nhiệt siêu nhẹ, vừa giúp duy trì thân nhiệt, vừa giảm khả năng bị phát hiện bởi cảm biến nhiệt của đối phương - một yếu tố sống còn khi ẩn náu sau phòng tuyến địch.
Một chiến dịch giải cứu không chỉ dựa vào trực thăng. Không quân Mỹ triển khai cả một hệ sinh thái phương tiện, trong đó nổi bật là máy bay HC-130J Combat King II - phiên bản đặc biệt của dòng Hercules. Loại máy bay này có thể tiếp nhiên liệu trên không cho trực thăng HH-60W, kéo dài đáng kể thời gian tìm kiếm và hoạt động.
Ngoài ra, HC-130J còn đóng vai trò trung tâm liên lạc, kết nối với bộ chỉ huy, đồng thời có thể thả vật tư tiếp tế cho phi công trong thời gian chờ giải cứu. Nhờ khả năng quét diện rộng, máy bay này cũng giúp phát hiện sớm các mối đe dọa từ lực lượng đối phương.
Toàn bộ chiến dịch thường được bảo vệ bởi các tiêm kích hộ tống, đảm bảo ưu thế trên không khi các trực thăng cứu nạn thường phải hoạt động dưới hỏa lực phòng không dày đặc.