【BET88】 Link vào BET88 Đăng Ký & Đăng Nhập

Link BET88 Đăng Ký & Đăng Nhập

Đọc - Xem

Cuốn băng cuộc đời

15/03/2009 10:18 GMT+7

(TT&VH) - Mở đầu bằng cảnh vặt lông gà, chọc tiết lợn; kết thúc bằng cảnh hai họ đánh chén nhồm nhoàm, xương xẩu vứt vương vãi. Xen giữa là cảnh pháo nổ toé loe (hồi đó chưa cấm pháo)… Đó là cuốn băng video đám cưới đầu tiên của quê tôi những năm đầu thập kỷ 90.

Trong cuốn băng quá hoàn hảo ấy, chỉ hơi tiếc là chú rể qúa tệ. Khi chú rể Long thò mặt ra chiếm một nửa cái màn hình để “hun” (hôn) vào má cô dâu Dung, người ta tưởng như một con đười ươi đang nhe răng ăn thịt cô Dung. Chú rể giàu có nhưng vẩu kinh hồn, cả hàm răng to như cái bàn cuốc chĩa thẳng ra ngoài. Đám thanh niên làng tôi, vừa ngồi xem băng vừa chỉ trỏ một cách khoái trá, nhưng hình như bố mẹ cô Dung không biết, vẫn cứ tự hào ra mặt.

Cuốn băng cuộc đời - Ảnh 1.

Từ khi con gái lấy chồng, bất cứ ai đến chơi, bố mẹ cô Dung đều bật băng video đám cưới lên để khách thưởng thức. Khách đến chơi đa số là người làng. Họ đến để xem ké Ti Vi là chính (bởi hồi đó cả làng chỉ có một hai nhà có Tivi), ban đầu mọi người còn hào hứng, sau rồi thấy quanh đi quẩn lại vẫn chỉ là cảnh chè chén ê hề, mấy thằng oắt con trong xóm xông ra cướp pháo, cộng thêm cái bản mặt chú rể như con khỉ đột, người làng dần cũng chán. Thế nhưng bố mẹ cô Dung thì không chán, cứ bật băng lên là trầm trồ xuýt xoa, thao thao thuyết minh về các tình tiết, công đoạn trong đám cưới con gái. Người ta cứ phải vừa xem vừa xem vừa bấm bụng cười, chờ đến giờ phim truyện.

Bẵng đi một thời gian, không ai nhắc đến cuốn băng video ấy nữa. Cái Tivi bây giờ quá phổ biến đến mức có nhà có tới hai ba cái, cái để trên gác, cái để dưới bếp. Người chợt nhớ đến cuốn băng ấy là bà Quy. Tôi nhớ, đợt đó sau đám tang thằng Củ con trai bà – nó say rượu phóng xe máy phi thẳng vào bờ tường vỡ óc chết ngay – bà Quy bỗng sụt sịt đến nhà bố mẹ cô Dung xin cho xem lại cuốn băng. Rồi bà vừa xem vừa khóc tu tu. Thì ra trong cuốn băng ấy có cảnh con trai bà, thằng Củ hơn chục năm trước, cởi trần xông ra cướp pháo, rồi quay mặt lại giơ nắm đấm vào ống kính, cười toe toét, nó lại chạy ra sà vào lòng bà... Bà Quy nấc lên: “Ối con ơi, bao giờ mẹ được gặp con đây, hu hu”. Không thể tưởng tượng được rằng bây giờ thằng con bà, ngần ấy tuổi đầu rồi mà không để lại cái ảnh nào trên đời, ngay cả cái “bản mặt” của nó cũng bị “dán ảnh vào bờ tường” trong vụ tai nạn, chứ không còn lành lặn.

Người làng bỗng dưng kéo đến xem cuốn băng video của thập kỷ 90 ấy. Người ta khóc khi nhìn thấy những người quen thân của họ đã chết. Tôi cũng xem cuốn băng đó, và không thể tưởng tượng được lại gặp lại đến ba chục người làng tôi đã chết từ bao đời, trong đó có cô bạn lớp 2 tên là Vân Anh, chết đuối vì ngã xuống giếng. Họ đã chết như chưa từng tồn tại trên đời này- dường như lúc sống hay lúc chết họ đều lặng lẽ như cỏ cây vậy. Cuộc sống cứ thế, và cái chết cứ thế tiếp diễn trên đời. Chỉ khi nhìn lại mới thấy rằng đã có biết bao người sống mà mình từng biết đã đi qua cõi đời này. Càng sống lâu, ký ức chúng ta càng dày lên bởi biết quá nhiều những người đã chết.

Câu chuyện có lẽ chỉ có thế thôi, sau 20 năm người làng tôi trước cuốn video đám cưới lại khóc như ri, cảm xúc thật là trái ngược với những gì đang diễn ra trên màn hình.

Câu chuyện đã có thể kết thúc ở đây. Nhưng hôm trước về quê, tôi thấy người làng chưng hửng kể lại rằng bố cô Dung đã vứt cả cuốn băng, cả cái đầu video ra ngoài ao cá rồi. Trước đó, người làng xôn xao rằng cô Dung đánh thuốc chuột vào bánh bao định giết chồng vì chuyện tằng tịu của cô với ông Hiệu trưởng bị bại lộ. Chả biết thực hư thế nào, nhưng vợ chồng họ đã chia tay sau 20 năm chung sống.

Tôi chẳng quan tâm đến cái hạnh phúc đã tan vỡ của họ, chỉ thấy hơi tiếc vì chưa ai kịp in sao cuốn băng video ấy ra. Song nghĩ đi nghĩ lại, lại thấy chả nên tiếc làm gì, vì xét cho cùng, cũng chẳng nên nhìn lại mãi những thứ đã không còn trên đời.

Thiếu Phương

Cùng chuyên mục

Có thể bạn quan tâm

Đọc thêm